Diễn Đàn Bác Sĩ Y Học Dự Phòng

Diễn Đàn Bác Sĩ Y Học Dự Phòng

TƯƠNG LAI LÀ DO CHÚNG TA QUYẾT ĐỊNH
 
Trang ChínhCalendarTrợ giúpTìm kiếmThành viênNhómĐăng kýĐăng Nhập
524 Số bài - 36%
429 Số bài - 29%
311 Số bài - 21%
116 Số bài - 8%
29 Số bài - 2%
24 Số bài - 2%
12 Số bài - 1%
11 Số bài - 1%
10 Số bài - 1%
8 Số bài - 1%


Admin nhắn với tất cả: xi lỗi trong thời gian qua do bạn công tác nên admin vắng nhà bây giờ admin đã trở lại sẽ làm cho diễn đàn tươi mới hơn              mr_soc nhắn với ydp10: co ai la dan ydp tp hcm ko.cung lam wen giup do mhau trong hok tap nha                 
Bạn phải đăng nhập để gửi Thông điệp
Tài khoản:Mật khẩu:
Đăng nhập tự động mỗi khi truy cập:
:: Quên mật khẩu
Gửi đến :
Emoticon
Lời nhắn :

|
Bookmarks

Tha Thứ Mãi Mãi

Xem chủ đề cũ hơn Xem chủ đề mới hơn Go down
Thu Oct 28, 2010 9:53 pm
không có việc gì khó, chỉ tại không biết làm
avatar
trai xu bien
mod

Cấp bậc thành viên
Danh vọng:
429%/1000%

Tài năng:28%/100%

Liên lạc
Xem lý lịch thành viên

Thông tin thành viên
» Nam
» Tổng số bài gửi : 429
» Points : 1288
» Reputation : 9
» Join date : 25/10/2010
» Age : 28
» Hiện giờ đang:

Bài gửiTiêu đề: Tha Thứ Mãi Mãi


Tha Thứ Mãi Mãi Lisangồi trên sàn với chiếc hộp trước mặt. Cái hộp cũ kĩ đựng 1 tờ giấy kẻô vuông. Và đây là câu chuyện đằng sau những ô vuông...


- Các con phải tha thứ cho anh chị em mình bao nhiêu lần? Cô giáo đọc to luôn câu trả lời cho cả lớp nghe: "70 nhân 7 lần!"


Lisa kéo tay Brent - em trai cô:


- Thế là bao nhiêu lần?


Brent viết số 490 lên góc vở Lisa. Brent nhỏ bé, vai hẹp, tayngắn, đeo cặp kính quá khổ và tóc rối bù. Nhưng năng khiếu âm nhạc củacậu làm bạn bè ai cũng phục. Cậu học pianô từ năm lên 4, kèn darinetnăm lên 7 và giờ đây cậu đang chinh phục cây đèn Oboa. Lisa chỉ giỏihơn em trai mình mỗi 1 thứ: bóng rổ, 2 chị em thường chơi bóng rổ saugiờ học. Brent thấp bé lại yếu, nhưng nó không nỡ từ chối vì đó là thúvui duy nhất của Lisa giữa những bảng điểm chỉ toàn yếu với kém của cô.


Sau giờ học, 2 chị em lại chạy ra sàn bóng rổ. Khi Lisa tấn công,Brent bị khuỷu tay Lisa huých vào cằm. Lisa dễ dàng ghi điểm. Cô hả hêvới bàn thắng cho đến khi nhìn thấy Brent ôm cằm.


- Em ổn cả chứ? Chị lỡ tay thôi mà!


- Không sao, em tha lỗi cho chị - Cậu bé cười - Phải tha thứ 490 lần và lần này là 1, vậy chỉ còn 489 lần nữa thôi nhé!


Lisa cười. Nếu nhớ đến những gì Lisa đã làm với Brent thì hẳn 490 lần đã hết từ lâu lắm.
Hôm sau, 2 chị em chơi bắn tàu trên giấy. Sợ thua, Lisa nhìn trộm giấy của Brent và dễ dàng "chiến thắng".


- Chị ăn gian! - Brent nhìn Lisa nghi ngờ.


Lisa đỏ mặt:


- Chị xin lỗi!


Được rồi, em tha lỗi - Brent cười khẽ - Thế là chỉ cộng 488 lần thôi, phải không?


Sự độ lượng của Brent làm Lisa cảm động. Tối đó, Lisa kẻ 1 biểu đồ với 490 hình vuông:


- Chúng ta dùng cái này để theo dõi những lần chị sai & em tha lỗi. Mỗi lần như vậy, chị sẽ gạch chéo 1 ô.


- Miệng nói, tay Lisa đánh dấu 2 ô. Rồi cô bé dán tờ biểu đồ lên tường.


Lisa có rất nhiều cơ hội đánh dấu vào biểu đồ. Mỗi khi nhận ramình sai, Lisa xin lỗi rất chân thành. Và cứ thế... Ô thứ 211: Lisagiấu sách Tiếng Anh của Brent & cậu bé bị điểm 0. Ô thứ 394: Lisalàm mất chìa khoá phòng Brent... Ô thứ 417: Lisa dùng thuốc tẩy quánhiều làm hỏng áo Brent... Ô thứ 489: Lisa mượn xe đạp của Brent &đâm vào gốc cây. Ô 490: Lisa làm vỡ chiếc cốc hình quả dưa mà Brent rấtthích.

- Thế là hết - Lisa tuyên bố - Chị sẽ không có lỗi gì với em nữađâu. Brent chỉ cười: "Phải, phải". Nhưng rồi vẫn có lần thứ 491. Lúc đóBrent là sinh viên trường nhạc & cậu được cử đi biểu diễn tại đạinhạc hội New York. 1 niềm mơ ước thành hiện thực.người ta gọi điện đếnthông báo lịch biểu diễn nhưng Brent không có nhà, Lisa nghe điện :" 2hchiều ngày mùng 10 nhé!" Lisa nghĩ mình có thể nhớ được nên cô đã khôngghi lại.


- Brent này, khi nào con biểu diễn? - Mẹ hỏi.


- Con không biết, họ chưa gọi điện báo ạ! Brent trả lời. Lisa lặng mãi mới lắp bắp:


- Ôi! .... hôm nay ngày mấy rồi ạ?


- 12, có chuyện gì thế?


Lisa, bưng mặt khóc nức lên:


- Biểu diễn... 2 giờ.... mùng 10.... người ta gọi điện.....tuầntrước.... Brent ngồi yên, vẻ mặt nghi ngờ, không dám tin vào nhữnng gìLisa nói.


- Có nghĩa là... buổi biểu diễn đã qua rồi??? - Brent hỏi. Lisagật đầu. Brent ra khỏi phòng, không nói thêm lời nào. Lisa về phòng,ngậm ngùi khóc. Cô đã hủy hoại giấc mơ của em cô, làm cả gia đình thấtvọng. Rồi cô thu xếp đồ đạc, lén bỏ nhà đi ngay đêm hôm đó, để lại 1mảnh giấy dặn mọi người yên tâm.


Lisa đến Boston & thuê nhà sống ở ngay đó. Cha mẹ nhiều lầnviết thư khuyên nhủ nhưng Lisa không trả lời: " Mình đã làm hại Brent,mình sẽ không bao giờ về nữa". Đó là ý nghĩ trẻ con của cô gái 19 tuổi.


Rất lâu sau, có lần gặp lại người láng giềng cũ: bà Nelson.


- Tôi rất tiếc về chuyện của Brent... - bà ta mở lời.


Lisa ngạc nhiên:


- Sao ạ?


Bà Nelson nhanh chóng hiểu rằng Lisa không biết gì. Bà kể cho cônghe tất cả: xe chạy với tốc độ quá cao, Brent đi cấp cứu, các bác sĩtận tâm nhưng Brent không qua khỏi. Ngay trưa hôm đó, Lisa quay về nhà.
Cô ngồi lặng yên trước chiếc hộp. Cô không thấy tờ biểu đồ ngày xưa kínđặc các gạch chéo mà lại có 1 tờ giấy lớn: "Lisa yêu quý. Em không muốnđếm những lần mình tha thứ, nhưng chị lại cứ muốn làm điều đó. Nếu chịmuốn tiếp tục đếm, hãy dùng tấm bản đồ mới em làm cho chị. Yêu thương,Brent."


Mặt sau là 1 tờ biểu đồ giống như Lisa đã làm hồi bé, với rấtnhiều ô vuông. Nhưng chỉ có 1 ô vuông đầu tiên có đánh dấu & bêncạnh là dòng chú thích bằng bút đỏ: "Lần thứ 491: Tha thứ, mãi mãi! "





«Ðề Tài Trước|Ðề Tài Kế»


Trả lời nhanh
Trang 1 trong tổng số 1 trang
Có Bài Mới Có bài mới đăngChưa Có Bài Mới Chưa có bài mớiChuyên Mục Ðang Bị Khóa Ðã bị đóng lại
Free forum | © phpBB | Free forum support | Report an abuse | Create a free blog