Diễn Đàn Bác Sĩ Y Học Dự Phòng

Diễn Đàn Bác Sĩ Y Học Dự Phòng

TƯƠNG LAI LÀ DO CHÚNG TA QUYẾT ĐỊNH
 
Trang ChínhCalendarTrợ giúpTìm kiếmThành viênNhómĐăng kýĐăng Nhập
524 Số bài - 36%
429 Số bài - 29%
311 Số bài - 21%
116 Số bài - 8%
27 Số bài - 2%
24 Số bài - 2%
12 Số bài - 1%
11 Số bài - 1%
10 Số bài - 1%
8 Số bài - 1%


Admin nhắn với tất cả: xi lỗi trong thời gian qua do bạn công tác nên admin vắng nhà bây giờ admin đã trở lại sẽ làm cho diễn đàn tươi mới hơn              mr_soc nhắn với ydp10: co ai la dan ydp tp hcm ko.cung lam wen giup do mhau trong hok tap nha                 
Bạn phải đăng nhập để gửi Thông điệp
Tài khoản:Mật khẩu:
Đăng nhập tự động mỗi khi truy cập:
:: Quên mật khẩu
Gửi đến :
Emoticon
Lời nhắn :

|
Bookmarks

Sống hay là chết?

Xem chủ đề cũ hơn Xem chủ đề mới hơn Go down
Thu Oct 28, 2010 7:03 pm
không có việc gì khó, chỉ tại không biết làm
avatar
trai xu bien
mod

Cấp bậc thành viên
Danh vọng:
429%/1000%

Tài năng:27%/100%

Liên lạc
Xem lý lịch thành viên

Thông tin thành viên
» Nam
» Tổng số bài gửi : 429
» Points : 1288
» Reputation : 9
» Join date : 25/10/2010
» Age : 27
» Hiện giờ đang:

Bài gửiTiêu đề: Sống hay là chết?


Sống hay là chết?


Mở mắt ra và ngước nhìn đồng hồ. 10 giờ đêm. Đói!!!!

Ngang qua phòng của gã, thấy gã đang ôm đàn gẩy lên những âm thanh kỳ quái. Nhẹ nhàng, tôi lách qua khe cửa. Gã không hề hay biết. Có lẽ giờ này hồn gã trên mây rồi.

Căn phòng bẩn thỉu và luộm thuộm. Chăn màn dường như không bao giờ gấp. Mạng nhện giăng đầy, cái lũ nhện đang ghét. Tôi căm thù chúng, không, là sợ hãi chúng mới đúng.

Tiến gần một chút nữa.
Một chút nữa, một chút nữa thôi...

Dường như âm nhạc làm người ta điên loạn. Tâm trí mụ mẫm hay sao mà gã không hề trông thấy tôi. Kệ! Gã không thấy thì tôi càng mừng. Tôi cũng chỉ mong như thế.

Dịu dàng, từ tốn và e thẹn, tôi khẽ ngồi lên chân gã. Tiếng nhạc từ chiếc guitar ngừng lại giây lát. Bốn mắt nhìn nhau. Thờ ơ, lạnh lùng, tiếng nhạc lại cất lên tiếp.

Gã coi tôi là cái gì? Coi như tôi không tồn tại ư?

Cơn tức giận trào lên. Tôi vuốt ve chiếc cổ đầy ngấn mỡ của gã. Và cũng dứt khoát, lạnh lùng không kém, tôi cắn cho gã một cái rõ sâu.

Gã nhảy dựng và gào lên:
- Mày tới số rồi con ạ.

Gã vung bàn tay hộ pháp của gã lên.
Tôi nhắm mắt, chạy trốn cú đánh trời giáng.

Gã đập trượt. Con mắt đầy mao mạch máu, ánh lên cái nhìn độc ác như muốn ăn tươi nuốt sống tôi.
Cánh cửa sập lại. Chạy làm sao kịp đây?

Chỉ còn một lối thoát duy nhất. Ô cửa sổ, cửa sổ tầng 13. Nhảy hay là chết trong tay gã?

Tôi nhắm mắt, lao qua. Bàn tay gã chỉ kịp lướt qua thân hình bé nhỏ của tôi.

Và giờ đây, không còn sợ hãi, không còn những ham muốn, không còn sự đau đớn. Tôi đang bay giữa một khoảng không lạnh đến tê người.

Từng con đường tôi qua, mọi người dõi theo, tay vỗ rào rào. Nhanh nhẹn, quả quyết, dũng cảm.

Tôi là... MUỖI.





«Ðề Tài Trước|Ðề Tài Kế»


Trả lời nhanh
Trang 1 trong tổng số 1 trang
Có Bài Mới Có bài mới đăngChưa Có Bài Mới Chưa có bài mớiChuyên Mục Ðang Bị Khóa Ðã bị đóng lại
Free forum | © phpBB | Free forum support | Report an abuse | Create your own blog