Diễn Đàn Bác Sĩ Y Học Dự Phòng

Diễn Đàn Bác Sĩ Y Học Dự Phòng

TƯƠNG LAI LÀ DO CHÚNG TA QUYẾT ĐỊNH
 
Trang ChínhCalendarTrợ giúpTìm kiếmThành viênNhómĐăng kýĐăng Nhập
524 Số bài - 36%
429 Số bài - 29%
311 Số bài - 21%
116 Số bài - 8%
29 Số bài - 2%
24 Số bài - 2%
12 Số bài - 1%
11 Số bài - 1%
10 Số bài - 1%
8 Số bài - 1%


Similar topics
Admin nhắn với tất cả: xi lỗi trong thời gian qua do bạn công tác nên admin vắng nhà bây giờ admin đã trở lại sẽ làm cho diễn đàn tươi mới hơn              mr_soc nhắn với ydp10: co ai la dan ydp tp hcm ko.cung lam wen giup do mhau trong hok tap nha                 
Bạn phải đăng nhập để gửi Thông điệp
Tài khoản:Mật khẩu:
Đăng nhập tự động mỗi khi truy cập:
:: Quên mật khẩu
Gửi đến :
Emoticon
Lời nhắn :

|
Bookmarks

Vài chuyện kể về cuốn sách “Viết cho các bà mẹ sinh con đầu lòng”

Xem chủ đề cũ hơn Xem chủ đề mới hơn Go down
Sun Oct 24, 2010 11:00 pm
không có việc gì khó, chỉ tại không biết làm
avatar
hieu126
menber

Cấp bậc thành viên
Danh vọng:
524%/1000%

Tài năng:%/100%

Liên lạc
Xem lý lịch thành viên

Thông tin thành viên
» Tổng số bài gửi : 524
» Points : 1579
» Reputation : 9
» Join date : 15/10/2010
» Hiện giờ đang:

Bài gửiTiêu đề: Vài chuyện kể về cuốn sách “Viết cho các bà mẹ sinh con đầu lòng”


Năm 1972, cuốn sách đầu tay của tôi (không kể tập thơ Tình người, in ronéo thời sinh viên) là cuốn Những tật bệnh thông thường trong lứa tuổi học trò.khi tôi mới vừa tốt nghiệp bác sĩ y khoa được 3 năm: Người viết tựa cho cuốn sách này là học giả Nguyễn Hiến Lê. Ông viết rất trang trọng rồi kết: “Một bác sĩ mà lại là một thi sĩ thì luôn luôn làm cho chúng ta ngạc nhiên một cách thú vị!” . Có lẽ trong cuốn này tôi đã dùng một cách viết như… thơ, cho một lứa tuổi rất thơ là tuổi học trò, tuổi mới lớn!. Phải nói là tôi đã “vội vàng” viết cuốn sách đó ngay khi mới ra trường vì thực lòng tôi sợ để lâu thì mình sẽ… già đi mà không còn cái cảm xúc của tuổi mộng mơ đầy “khổ đau” đó nữa, và vì vậy mà xa cách với các em. Lúc đó mình dễ trở thành một ông… bác sĩ khệnh khạng, đạo mạo, lện giọng dạy dỗ nọ kia. Cuốn sách đầu tay không những được các em học sinh mà cả các bậc phụ huynh cũng nồng nhiệt đón nhận. Nhà văn Trần Phong Giao, Tổng thư ký báo Văn lúc đó bảo tôi anh đã bắt con mình học… thuộc lòng cả một chương trong sách! Nhà xuất bản Lá Bối của thầy Từ Mẫn độc quyền phát hành và chỉ vài tháng sau sách đã được tái bản. Sau 75 tôi còn thấy cuốn sách đó được chụp, in lại bên Mỹ! Điều này không làm tôi phiền lòng mà chỉ thấy vui thêm. Có ai đó trong lúc vượt biển đã không quên mang theo cuốn sách!


Với kinh nghiệm của cuốn sách đầu tay này, năm 1974 tôi hoàn thành bản thảo Viết cho các bà mẹ sinh con đầu lòng, lúc tôi đang làm việc tại Bệnh nhi Nhi đồng Saigon, (nay là bệnh viện Nhi Đồng 1, Tp. HCM) và cũng vừa có đến… 3 đứa con “đầu lòng”. Tôi lại cũng phải vội vàng, vì nếu không, lại sợ mình dễ trở thành một ông bác sĩ già khệnh khạng, đạo mạo, với những lời khuyên bảo nọ kia! Hơn một năm làm nội trú ủy nhiệm tại Bệnh viện Nhi đồng Saigon, rồi phụ trách phòng Cấp cứu của bệnh viện mấy năm liền, ngày nào cũng tiếp nhận cả chục trường hợp bệnh nặng, những ca tử vong đáng tiếc chỉ vì những thành kiến sai lầm của người lớn, cùng lúc lại vất vả với 3 nhóc tì ở nhà, đứa lớn mới 5 tuổi, đứa nhỏ mới chập chững biết đi, tôi nghĩ mình… thừa kinh nghiệm để trò chuyện với các bà mẹ! Sau này tôi đã bị các ông bố trách, rằng sao chỉ ưu tiên các bà mẹ mà quên đi các ông bố!
Trong “Lời ngỏ”, tôi viết (trích):
Sao lại viết cho các bà mẹ sinh con đầu lòng? Có đứa con nào mà chẳng là con đầu lòng? Có đứa nào giống với đứa nào đâu? Mỗi đứa là một khám phá mới, một ngạc nhiên mới cho ta. Nhưng dù sao, với đứa con đầu lòng chúng ta cũng bỡ ngỡ nhiều hơn, vụng về nhiều hơn mà lo lắng cũng nhiều hơn… Bởi lần đầu chúng ta “bỗng dưng” làm cha mẹ, chúng ta bị xáo trộn cả nếp sống, nếp nghĩ có từ trước, chúng ta phải đối phó với những việc… vặt vãnh hằng ngày làm ta lúng túng không ít: săn sóc bé, tắm rửa, vệ sinh, ăn mặc, bú mớm… rồi là những đêm quên ngủ, những ngày quên ăn, khi bé ốm đâu bệnh hoạn.
Nuôi trẻ là một bản năng, một nghệ thuật hay một khoa học? Cả ba, có lẽ thế. Là một bản năng, bởi không cần học hỏi ở bất cứ đâu, người mẹ cũng có thể nuôi con đến ngày khôn lớn. Đói cho ăn, khát cho uống. Nóng làm cho mát. Lạnh làm cho ấm. Nếu không bị lệch lạc đi, bản năng có thể là một hướng dẫn viên tốt. Là một nghệ thuật, bởi hơn bất cứ một nghệ sĩ nào khác, người mẹ đã tạo nên một tác phẩm sống: đứa con, một con người, một cá nhân. Săn sóc bé, dạy dỗ bé, nhìn ngắm bé lớn lên là cả một nghệ thuật uyển chuyển đầy sáng tạo có mục đích cuối cùng là giúp bé phát triển trọn vẹn nhất theo một khuôn mẫu định sẵn, nhưng là một khuôn mẫu cá biệt, không giống một khuôn mẫu nào khác. Là một khoa học bởi nếu có đôi lúc bản năng ngần ngại, nghệ thuật phân vân thì chính kiến thức khoa học sẽ soi sáng con đường phải lựa chọn. Khoa học giúp ta hiểu rõ hơn để hướng dẫn hữu hiệu hơn, khoa học giúp ta ngăn ngừa cho trẻ những bệnh tật hiểm nghèo… (Đỗ Hồng Ngọc, 1974)

Lần này tôi cũng mang đến ông Nguyễn Hiến Lê nhờ đọc giùm. Đọc xong ông bảo “Cháu đúng là một thầy thuốc nhi khoa tốt, yêu trẻ con, nhưng cuốn sách này hình như chỉ nhằm cho các bà mẹ có học ở đô thị, còn ở nông thôn , các bà mẹ ít học thì sao?” Ông đọc kỹ, cặm cụi sửa cho tôi chỗ dùng từ sai, có thể gây hiểu lầm, nêu các thắc mắc… để tôi làm rõ thêm. Sau này tôi đã viết thêm các cuốn: Nuôi con, Chăm sóc con em ở nơi xa thầy thuốc… cũng chính từ góp ý của ông lúc đó. Cuốn Viết cho các bà mẹ sinh con đầu lòng được Giáo sư Phan Đình Tuân, giám đốc bệnh viện Nhi đồng Saigon, chủ nhiệm Bộ môn Nhi, cũng là người thầy đã đỡ đầu luận án tốt nghiệp của tôi viết lời Tựa, trong đó có đoạn: “ Đọc quyển sách Viết cho các bà mẹ sinh con đầu lòng của bác sĩ Đỗ Hồng Ngọc, các bà mẹ sẽ tìm thấy những lời chỉ dẫn ân cần .về những vấn đề thiết thực, để bớt những bỡ ngỡ băn khoăn, lo lắng vô ích. Thêm vào đó tác giả còn đả phá những thành kiến sai lầm, những tập quán nguy hiểm từ lâu vẫn lan tràn ở nước ta gây nhiều tai hại cho trẻ nhỏ(…)
Một quyển sách về y học, dù là y học phổ thông thường thường rất khô khan, ít ai muốn đọc, nhưng quyển sách của bác sĩ Đỗ Hồng Ngọc lại khác. Tác giả có lối hành văn trong sáng, nhẹ nhàng, thân mật gần gũi, có chỗ dí dỏm nên thơ đọc không biết chán.
Tôi mong rằng quyển sách này sẽ là sách gối đầu giường không những của các bà mẹ sanh con đầu lòng mà còn của tất cả các bà mẹ vậy.
(GS Phan ĐìnhTuân, Thạc sĩ Nhi khoa, Saigon 1974)Thời đó muốn in ấn một tác phẩm rất dễ. Tự mình in lấy, tự mình đứng tên nhà xuất bản lấy. Tôi tự làm bìa sách, chọn một cái hình Mẹ-con trong một tạp chí y khoa, tự đặt tên NXB là La Ngà- con đầu lòng tôi- và tự trình bày sách, tứ cái vignette cho đến sửa bản vỗ…. Sách in lần đầu 5000 bản, được nhà phát hành Sống Mới, một trong hai nhà phát hành lớn thời đó độc quyền. Sách bán chạy. Chừng tháng sau đã tái bản. Vừa lúc giải phóng thống nhất đất nước, tháng 4/75. Sách vẫn được tiếp tục bán ngoài… chợ trời cho đến hết sạch! Nhiều người nói sách cứ cho mượn là mất! .Thế rồi mãi đến năm 1978, anh Lã Quang Quỳnh, biên tập viên mảng khoa học Nhà xuất bản Thành phố HCM đến tìm tôi tại BV Nhi Đồng, khen cuốn Viết cho các bà mẹ sinh con đầu lòng hay, hữu ích, cần thiết, và đề nghị tôi “rút gọn” lại để in, giúp bà con. Thời buổi khó khăn, giấy má không có, mọi thứ đều phải tiết kiệm mà! Tôi đồng ý. Cắt xén đi những chỗ riêng tư, bay bỗng, chỉ giữ lại những cái gì cụ thể, sát sườn, và “thống nhất” với anh đổi tên thành cuốn:Chăm sóc trẻ từ sơ sinh đến 3 tuổi. Một cái tựa cũng sát sườn, nôm na như thế. Và số lượng in lần này là 10.150 bản!Anh Lã Quang Quỳnh là con rễ cụ Võ An Ninh, nhiếp ảnh gia nổi tiếng, và hai anh chị cũng vừa mới có đứa con đầu lòng nên đã “nghiên cứu” rất kỹ cuốn sách. Cũng nhờ mối duyên này mà năm 1979, khi lần đầu tiên ra Hà Nội, tôi được cụ Võ An Ninh tiếp đãi rất ân cần, còn dẫn đi thăm nơi này nơi khác, chụp cho mấy tấm hình kỷ niệm thật đẹp quanh hồ Hoàn Kiếm. Bản thảo sau đó còn trải qua một “công đoạn” nữa là phải nhờ một bác sĩ “cách mạng” có uy tín là BS Trần Hữu Nghiệp. thẩm định! Về sau, anh Lã Quang Quỳnh có cho tôi xem “kết quả” thẩm định của bác sĩ Trần Hữu Nghiệp: Ông khen hết lời, rằng đây là một cuốn sách quý, cần thiết, của một người thầy thuốc giỏi nghề, yêu trẻ, viết một cách khoa học mà nhẹ nhàng v.v … Ông cũng góp ý đôi chỗ dùng từ chưa chính xác, chưa phù hợp. .Từ đó, bác sĩ Trần Hữu Nghiệp trở thành “anh 9 Nghiệp” của tôi, một người thầy, một người bạn lớn- dù hơn tôi những 30 tuổi, ông vẫn buộc goi bằng anh chớ không được chú bác gì cả.. Ông gốc Bến Tre, một ông già Ba Tri chính hiệu, vui tính, thẳng thắn, cương nghị, mà cởi mở, hoạt bát, rất dễ thương, tốt nghiệp bác sĩ tận bên Tây, tập kết ra Bắc, trở về miền Nam, một chuyên gia y học được kính mến, nể trọng trong y giới. Ông cũng là tác giả của nhiều cuốn sách y học phổ cập. Sau này, những tác phẩm hồi ký của ông như Đội quân tóc dài, Thời gian trong mắt tôi… ông đã lại nhờ tôi lo chuyện xuất bản và phát hành giùm khi ông tuổi đã cao.
Sách ra rồi, bán chạy, vẫn chưa yên. Tôi thấy có một cuốn tương tự, nhiều đoạn “y hệt” in ở một địa phương khác, dưới tên một bác sĩ khác nhưng cũng mặc. Rồi một đồng nghiệp cho rằng… một cuốn sách như thế phải do một Ủy ban gì đó mới có quyền viết ra! Tôi còn nhớ hôm đó, tại Mặt trận Tổ quốc Thành phố, có một buổi “gặp gỡ” các bên về vấn đề này. Người bênh vực tôi là ông Ung Ngọc Ky, tổng thư ký, chủ trì buổi họp và Giáo sư Tạ thị Ánh Hoa, chủ nhiệm Bộ môn Nhi, người cùng làm việc với tôi tại BV Nhi đồng.1, cũng là người mời tôi làm giảng viên thỉnh giảng cho Bộ môn Nhi tại trường Đại học y dược thành phố HCM. Những chuyên đó thôi xưa rồi, không nhắc lại.
Sách được tái bản nhiều lần và được bạn đọc hoan nghênh. Vậy là vui rồi. Một hôm, anh Nguyễn Đình Hoàn, biên tập viên nhà xuất bản Thanh Niên bảo tôi đưa anh tái bản “y nguyên” Viết cho các bà mẹ sinh con đầu lòng với tựa đầy đủ như cũ cho, vì anh đã biết giá trị cuốn này từ ngày xưa. Được vậy thì quá tốt, tôi nói. Quả thật, sách được in lại đầy đủ, không thay đổi nội dung nhưng lại sai chính tả be bét, giấy đen thui… Nhưng vẫn cứ tái bản, in thêm, in lại bao nhiều lần không thể biết được vì anh… giao lại cho một người làm sách khác!


Dứt hợp đồng, tôi đưa về lại cho Nhà xuất bản tổng hợp TP.HCM. Lần này sách được chăm sóc tốt, cập nhật đầy đủ, với bìa cứng và trình bày đẹp bởi họa sĩ Mai Quế Vũ. Cuốn sách còn được giới thiệu ở Hội sách thành phố HCM và nhận được giải Bạc sách hay toàn quốc, năm 2008.
Một kỷ niệm vui khó quên là lần tôi ngồi trong Hội đồng giám khảo một cuộc thi Bé khỏe cấp thành phố tại BV Từ Dũ năm 1986, một bà mẹ nuôi con giỏi, được giải nhất, sau buổi trao giải cho tôi biết chị đã nuôi con theo cuốn Viết cho các bà mẹ sinh con đầu lòng! Đó là chị Hoàng Anh, sau này là chủ nhân nhà hàng Phú Xuân ở Đa Kao, còn chú bé mấy tháng tuổi mang đi Hội thi ngày đó thì nay đã sắp tốt nghiệp bác sĩ rồi! Mới thôi!
BS Đỗ Hồng NgọcHôm nay tình cờ em lướt web có tìm được 1 quyển sách hay nên post lên cho các bác tham khảo nếu có thời gian thì các bác cố tìm mà đọc em nghĩ có lợi cho sau này .Nếu thấy được các bác thank em 1 cái . . hehehehe


«Ðề Tài Trước|Ðề Tài Kế»


Trả lời nhanh
Trang 1 trong tổng số 1 trang
Có Bài Mới Có bài mới đăngChưa Có Bài Mới Chưa có bài mớiChuyên Mục Ðang Bị Khóa Ðã bị đóng lại
Forumotion.com | © phpBB | Free forum support | Report an abuse | Create your own blog